Tiếng sột soạt kỳ diệu (truyện mini)
Hà Huy Tuấn

Tiếng sột soạt kỳ diệu
Trong quán nước vắng người, anh gặp một cô bé tinh nghịch. Cô hiếu động đến nỗi gương mặt lúc nào cũng đỏ bừng mà không nhận ra. Cái váy màu xanh da trời luôn lay động khiến anh tưởng bầu trời kỳ ảo đang biến đổi. Đôi chân thiếu nữ gầy gò, xanh xao, lộ đường gân xanh ở kheo. Đôi chân để trần dẫm thoăn thoắt trên nền đất.
"Chú có nghe thấy gì không?"
"Gì cơ?"
"Tiếng sột soạt" - cô bé nói và mỉm cười nhí nhảnh.
Anh tĩnh tâm để lắng nghe, đúng là có tiếng đó thật và nó phát ra từ cái váy vải pha hơi nhiều nylon.
"Tiếng ấy nói gì thế nhỉ?" - anh hỏi.
"Nó bảo chú phải để tâm đến mọi thứ chung quanh hơn. Nếu không chú sẽ như một người điếc" - Cô bé thì thầm.
À, ra một người điếc không phải bị tật ở thính giác mà ở sự chú tâm. Anh ngạc nhiên vì sau lời giải thích đó, tiếng của chiếc váy càng ngày càng rõ và anh không còn thoát ra khỏi nó được nữa. Đó là sự cọ xát của các lớp vải? Hay của vải và da thịt? Hay của gió? Nhưng có lẽ chính xác nhất là sự cọ xát thính giác của anh vào âm thanh của chiếc váy kỳ diệu ấy. Một chiếc váy thanh tân, trinh khiết đến độ bầu trời mùa xuân non mởn cũng không sánh nổi. Một chiếc váy có tính cách, có tình ý.


