Sign up
Tự giới thiệu
My picture!
HÀ HUY TUẤN

"Càng vươn lên con người càng lầm lạc"

Hiện đang "lầm lạc" ở Paris
Laboratoire d'études et de recherches des Logiques Contemporaines de la Philosophie
Université de Paris 8 Vincennes - Saint-Denis

Lịch
« January 2012 »
Su Mo Tu We Th Fr Sa
1 2 3 4 5 6 7
8 9 10 11 12 13 14
15 16 17 18 19 20 21
22 23 24 25 26 27 28
29 30 31        
tìm kiếm
bài gần đây...
Các góp ý gần đây
categories
liên kết cá nhân
lưu trữ
Xuất bản tin
Trạng thái của blog

Tiếng sột soạt kỳ diệu (truyện mini)

2008-12-19 @ 16:10 in Truyện mini

Hà Huy Tuấn

 

Tiếng sột soạt kỳ diệu

Trong quán nước vắng người, anh gặp một cô bé tinh nghịch. Cô hiếu động đến nỗi gương mặt lúc nào cũng đỏ bừng mà không nhận ra. Cái váy màu xanh da trời luôn lay động khiến anh tưởng bầu trời kỳ ảo đang biến đổi. Đôi chân thiếu nữ gầy gò, xanh xao, lộ đường gân xanh ở kheo. Đôi chân để trần dẫm thoăn thoắt trên nền đất.

"Chú có nghe thấy gì không?"

"Gì cơ?"

"Tiếng sột soạt" - cô bé nói và mỉm cười nhí nhảnh.

Anh tĩnh tâm để lắng nghe, đúng là có tiếng đó thật và nó phát ra từ cái váy vải pha hơi nhiều nylon.

"Tiếng ấy nói gì thế nhỉ?" - anh hỏi.

"Nó bảo chú phải để tâm đến mọi thứ chung quanh hơn. Nếu không chú sẽ như một người điếc" - Cô bé thì thầm.

À, ra một người điếc không phải bị tật ở thính giác mà ở sự chú tâm. Anh ngạc nhiên vì sau lời giải thích đó, tiếng của chiếc váy càng ngày càng rõ và anh không còn thoát ra khỏi nó được nữa. Đó là sự cọ xát của các lớp vải? Hay của vải và da thịt? Hay của gió? Nhưng có lẽ chính xác nhất là sự cọ xát thính giác của anh vào âm thanh của chiếc váy kỳ diệu ấy. Một chiếc váy thanh tân, trinh khiết đến độ bầu trời mùa xuân non mởn cũng không sánh nổi. Một chiếc váy có tính cách, có tình ý.

 (Xem tiếp)

2 bài trong Lời

2008-12-14 @ 07:43 in Lời

 

Fruits, serviette et boîte à lait (1880-1881) - Tranh Paul Cézanne

[ 2 bài trong Lời ] 

1.

đêm nuốt vào cổ họng ngụm bụi ngày

trăn trở tiếng nói của trẻ lên ba

trớ ra lời lụ khụ

những vì sao trôi đặc quánh giấc

mơ tuột dần về sáng

đã nuốt rất nhiều đen bạc

thở hương cỏ nội hoa đồng

chữ đọng thành lời

những ngôn ngữ chết

chẳng cần đưa tang

thôi đừng khạc nhổ

ngụm này rượu cay

nuốt rồi ú ớ

phụt lời ra tay…

 (Xem tiếp)

[1 bài khác trong Từ vựng]

2008-12-14 @ 06:28 in Từ vựng

[1 bài khác trong Từ vựng] 

Những ngón tay nằm lại bên mi mắt

ngày cuối dài như sân ga

chuyến métro lên đồi Montmartre

lưỡi có mùi tình nhân

ngõ Paris đá lát mùa đông

ít bàn chân chạm bằng nhục cảm

những năm sau 68

không ai còn biết làm tình (Xem tiếp)

Sắc màu (truyện mini)

2008-12-13 @ 04:16 in Truyện mini

Les Adolescents - Tranh của Picasso (Musée de l'Orangerie)

Truyện mini của Hà Huy Tuấn

Sắc màu

Đôi môi tươi tắn của cô gái đang ngủ say dường như không hề ngủ. Màu đỏ của nó khác mọi màu đỏ có ở trên đời. Màu đỏ của hoa hồng, màu đỏ mặt trời hoàng hôn, màu đỏ mào gà trống của buổi bình minh,... đều không thể sánh được. Anh trai cô đứng trang nghiêm bên cạnh nhìn em gái ngủ. Không. Nhìn đôi môi sống động của một giấc ngủ say sưa. Cậu nghẹo đầu, nghĩ thơ nghĩ thẩn, sao lại thế nhỉ? Khi ngủ, đôi môi của con người ta có thể thức chăng? Nó hơi rung động, hình như mím lại, hình như giãn ra, hình như mấp máy, hình như phập phồng.

 (Xem tiếp)

Một đêm ở biển - Truyện ngắn Nguyễn Văn Ninh

2008-12-12 @ 06:31 in Truyện ngắn Nguyễn Văn Ninh

Một đêm ở biển

Truyện ngắn Nguyễn Văn Ninh

Làng ở trên cồn cát, nước biển, quanh năm gió. Gió biển cũng hỏi thăm, gió từ đất liền ra cũng ghé lại, con sóng trườn lên muốn đẩy lùi làng vào phía bờ, con nước lũ muốn chôn vùi xuống biển. Quanh năm bì bõm trong nước và ngang tầm của gió. Người dân vạn chài như bọt nước cheo veo trên sóng. Mặt trời mọc sớm hơn và lặn muộn hơn. Hôm nay các ghe thuyền neo đậu vô tư. Sóng cũng hiền từ. Chiều nhẹ, nắng dài, lũ chim nhạn vút lên không rập rờn. (Xem tiếp)

1 bài trong Từ vựng

2008-12-12 @ 04:32 in Từ vựng

[1 bài trong Từ vựng] 

Nỗi cô đơn của thành Paris, ả điếm già

khép đùi qua cầu Cũ (*)

một vẻ đẹp chán chường, mệt mỏi

hiện lên trên những cột đèn

soi xuống sông Seine

những tinh thần thế kỷ (Xem tiếp)

Tiếng nói mù và ánh mắt câm

 

Tiếng nói mù và ánh mắt câm

 

Tiếng nói âm thầm dội lên vách ngăn con tim già cỗi

Tràn như máu xối, thác lũ xô ghềnh

Dịu dàng trăng thanh pha màu cẩm thạch

Đường gân xanh chạy vào hõm ngực, phập phồng tiếng gọi non tơ

 (Xem tiếp)

Nỗi nhớ đang quên

Bức tranh tường Hoa súng của Claude Monet trưng bày ở Bảo tàng Vườn Cam, Paris từ tháng 11 /2007 đến tháng 3/2008; dùng để minh họa cho bài thơ Nỗi nhớ đang quên chắc sẽ làm dịu lòng đôi chútHoa súng của Claude Monet

Nỗi nhớ đang quên

Tôi quăng mình lên nỗi nhớ em
Cứ cồn cào nhục thể
Tình yêu gì mà khe khẽ thế
Lướt qua tôi đau đớn ngọt ngào (Xem tiếp)

giọng nói câm

Mời đọc tác phẩm "giọng nói câm và những bài khác"

 

giọng nói câm

 

đổ vào nhau cơn say của đói

giẻ rách mặt người cười tung toé nếp nhăn

nóng nực cuộc tình phòng trọ

mồ hôi tắm hơi

thở đông đặc khoảng không

em và tôi

hoá thạch (Xem tiếp)